“ĐỔ DẦU VÀO ĐÈN” – Đan điền hô hấp và bí quyết đơn giản để sống trường thọ mà cô bác đang bỏ quên! 👇
(Muốn lửa sáng bền lâu, thì dầu phải đầy ở đáy. Muốn người khỏe mạnh, thì khí phải tụ ở bụng!)
Chào buổi sáng cuối tuần các cô bác, anh chị!
Sáng nay, nhìn ngọn đèn trên ban thờ cháy sáng, Lương y Đăng chợt ngẫm nghĩ: Cuộc đời con người, suy cho cùng cũng giống hệt như một cây đèn dầu vậy. Cái "bấc đèn" chính là Phổi (nơi hít thở). Nhưng cái "bình dầu" để duy trì sự sống bền bỉ lại nằm tít dưới đáy – chính là Thận và vùng Bụng dưới (Đan điền).
Sai lầm lớn nhất của người hiện đại chúng ta là chỉ lo "châm lửa" ở trên ngọn. Tức là thở nông, thở gấp, hơi thở chỉ vào đến ngực là hắt ra. Thở như thế chẳng khác nào ngọn đèn cháy leo lét trước gió, dầu cạn lúc nào không hay. Người lúc nào cũng hụt hơi, mệt mỏi, chân tay lạnh ngắt dù mặc ấm.
Hôm nay, gác lại mọi âu lo, Lương y Đăng muốn mời cô bác cùng học lại cách "bơm dầu" cho chính sinh mệnh của mình. Đơn giản thôi, nhưng đó là bí quyết của các bậc cao niên sống thọ trăm tuổi.
TẠI SAO PHẢI ĐƯA KHÍ VỀ "BÌNH DẦU" (BỤNG DƯỚI)?
Trong Đông y, vùng dưới rốn 3 phân (Đan Điền) chính là cội rễ của sinh mệnh.
- Thở Ngực (Sai): Giống như cây chỉ được tưới nước trên lá. Lá có ướt nhưng rễ (Thận) vẫn khô héo. Cây dễ đổ, người dễ bệnh, tâm dễ loạn.
- Thở Bụng (Đúng): Là đưa dưỡng khí xuống tận gốc rễ. Khi bụng phình lên, khí sẽ lấp đầy vào Thận.
Thận khỏe thì lưng bớt đau, gối bớt mỏi, tóc bớt bạc.
Khí đầy thì Tâm mới tĩnh, đầu óc mới sáng suốt, giấc ngủ mới sâu.
Người xưa có câu: "Thánh nhân thở bằng gót chân, người thường thở bằng cổ họng". Muốn sống thọ, hơi thở phải Sâu, Chậm và Trầm xuống dưới.
BÀI TẬP "HOÀN NGUYÊN" (Chỉ 5 phút mỗi tối)
Để Lương y Đăng chỉ cho cô bác cách tìm lại hơi thở gốc của mình, không tốn một xu mà hiệu quả hơn uống thuốc bổ:
- Tư thế: Nằm ngửa trên giường hoặc ngồi thật thoải mái trên ghế. Thả lỏng toàn thân mềm nhũn như sợi bún.
- Đặt tay: Một tay lên Ngực, một tay lên Bụng dưới (để cảm nhận).
- Hít vào (bằng mũi): Thật chậm rãi. Tưởng tượng dòng khí mát lành chảy thẳng xuống rốn. Cố gắng phình cái bụng to lên đẩy tay cao lên (Lưu ý: Tay trên ngực phải giữ nguyên, không nhúc nhích).
- Thở ra (bằng miệng): Hóp sát bụng lại, ép hết trọc khí, lo âu, mệt mỏi trong người ra ngoài. Cảm giác bụng dẹp lép xuống sát cột sống.
Tiền bạc có thể kiếm cả đời, nhưng hơi thở thì chỉ có trong từng khoảnh khắc này thôi. Sợi dây neo giữ sự sống ấy mong manh lắm, xin đừng làm nó yếu thêm bằng những nhịp thở vội vàng, lo toan.
Tối nay trước khi chìm vào giấc ngủ, cô bác hãy thử nằm xuống, đặt tay lên bụng và thở thật sâu xem sao. Khi cái bụng phồng lên, cũng là lúc cô bác đang châm thêm "dầu" vào chiếc đèn sinh mệnh của mình, để ngọn lửa sống cháy mãi, cháy sáng và ấm áp.
Đừng đợi đến lúc phải thở bằng máy oxy mới thấy quý từng nhịp thở tự nhiên này!
Lương y Phùng Hải Đăng - Trung tâm Thuốc Dân Tộc
Người Luận mạch - Hiểu thân - Chữa gốc!